Chuyên trang thông tin

Bệnh đường hô hấp ở trẻ

Tan chảy với ‘Nhật ký mẹ ỏng’ của ông bố Việt

Ngày đăng: 24-06-2016

Kỳ công ghi lại nhật ký từng tuần mang thai của vợ qua ảnh, anh Thành Trung (nickname Pag Chun), Hà Nội đã khiến người xem vô cùng ngưỡng mộ. Không chỉ ghi lại nhật ký thai kỳ qua những thước ảnh, ông bố trẻ còn ghi lại tất cả những điều đặc biệt diễn ra trong mỗi tuần thai và chú thích kèm với mỗi bức ảnh.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-18368017a5a3e3bee92baca2ac9efef1

Kỳ công ghi lại nhật ký từng tuần mang thai của vợ qua ảnh, anh Thành Trung (nickname Pag Chun), Hà Nội đã khiến người xem vô cùng ngưỡng mộ. Không chỉ ghi lại nhật ký thai kỳ qua những thước ảnh, ông bố trẻ còn ghi lại tất cả những điều đặc biệt diễn ra trong mỗi tuần thai và chú thích kèm với mỗi bức ảnh.

Chia sẻ về bộ ảnh, anh Trung cho biết vợ chồng anh đã có dự định chụp Nhật ký mang thai từ trước nhưng cũng phải đến khi chị Huyền Ngọc mang bầu tuần thứ 8 anh chị mới biết và bắt đầu chụp ảnh, ghi nhật ký luôn. “Trước mình, cũng đã rất nhiều ông bố, bà mẹ làm nhật ký cho con như thế này, mình chỉ muốn lưu lại những tháng ngày vợ bầu bí theo cách riêng của mình, một cách đơn giản gần gũi nhất để sau này có “chút ít” tư liệu cho các con. Mình rất hiểu những vất vả, khó khăn mà vợ phải trải qua trong thời gian mang thai nên mình trân trọng từng khoảnh khắc này.”, anh Trung nói.

Những thước ảnh nằm trong “Nhật ký ỏng ẻo” của anh Thành Trung hầu hết có gam màu đen – trắng, tạo sự gần gũi nhưng lại khiến người xem xúc động đến “tan chảy” bởi sự chân thành mà anh dành cho vợ con.

Mời các mẹ cùng ngắm trọn bộ ảnh tuyệt đẹp này.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-3240c03e90813eb23d747e7faa9fba01

11.12.2013, Tuần thứ 8 – Sự khởi đầu. Kế hoạch ngoài dự đoán.

Đó là lần đầu tiên bố mẹ biết đến sự có mặt của con trên cuộc đời này. Đầy bất ngờ như chính câu chuyện của bố mẹ vậy (mặc dù chúng ta đã có kế hoạch cụ thể cho chuyện này): không que thử, không dấu hiệu, không chủ định. Đó đơn giản là một ngày bình thường như bao ngày khác, bố đón mẹ từ cơ quan và đưa mẹ đi siêu âm ổ bụng do đợt đó mẹ kém ăn, mất ngủ vì nghĩ rằng rối loạn một cơ số thứ-kiểu-phụ-nữ. Bố vẫn ngồi ngoài phòng khám hí hoáy điện thoại, mẹ con nằm bên trong xem kết quả. Rồi khi bác sĩ nói mẹ đã có thai – chính là con, bố mẹ ngỡ ngàng không nói thành lời.

Vừa mừng mà cũng vừa lo không hết vì bố mẹ đều đi những chuyến đi dài cả nước ngoài lẫn lên núi cho công việc của bố, vậy mà vượt lên cả những trở ngại vất vả đó, con vẫn khỏe mạnh để chào đón chúng ta. Điều đó thật tuyệt vời! Và cái ngày bình thường ấy mãi mãi trở nên đặc biệt như thế đó.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-cb8fb000ecdf184c53af329262db4726

24.12.2013, Tuần thứ 10.

Bụng của mẹ con đã có một xiu xíu rồi đấy, nhưng vì mùa đông mặc đồ dày cộp nên mọi người cũng chưa để ý lắm.

Bố cũng dần làm quen với việc đi xe với tốc độ nhỏ hơn hoặc bằng 20km/h, học thuộc từng cái ổ gà trên đường để tránh (cơ mà vẫn bị mẹ con nạt mấy phát vì lơ đãng đi nhầm). Bây giờ thì bố có thể tự tin khẳng định thương hiệu Người-đàn-ông-lái-xe-an-toàn-êm-ái-nhất-gia-đình rồi.

Và bố mẹ cũng bắt đầu tính toán những kế hoạch dài hơi cho con… như quần chíp mầu gì chẳng hạn!

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-1de32a5276b11847015964aabec6cc6c

Con ở đây này!

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-84f64128dd7484a7486fcceaf2a0e71f

21.03.2014, Tuần 19 – Masterchef.

Cho dù bố có thể giúp đỡ mẹ nhiều chuyện nhưng trong bếp mẹ con vẫn là người quyền lực nhất. Tin bố đi.

Sau này con hãy là một cô gái biết nấu nướng và làm thật nhiều món ngon như mẹ hay các bà của con nhé!

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-84ef9f7d7d3cf4955f2856460cc753dd

29.03.2014, Tuần thứ 22 – Chuyện ở phòng khám.

Trong lúc bố mẹ ngồi chờ kết quả siêu âm.

Hôm nào chịu khó đến sớm lấy chỗ thì ok, chứ đến muộn một cái là đông nườm nượp, chỗ cho các mẹ bầu còn ít nữa là các ông bố (chỉ béo mấy quán trà đá xung quanh). Mà cái thói đời không khác gì đưa con đi thi, tức là người ở ngoài còn lo hơn người ở trong, chả biết tình hình thế nào. Cái cảm giác chờ mẹ con ra khỏi phòng siêu âm, chỉ chờ mỗi nụ cười nhẹ với gật đầu một cái thì bố mới thở phào nhẹ nhõm và yên tâm được. Thế này thì đến ngày đẻ đúng là ngồi trên đống lửa.

Đúng là có con mới thấy, cả đời mẹ lúc nào cũng lo lắng cho con hết. Trong bụng cũng lo, đẻ ra là lo, ốm đau cũng lo, đi học cũng lo, đi làm cũng lo, dựng vợ gả chồng cũng lo rồi đến khi có cháu lại…lo tiếp. Các ông bố thì có vẻ nhẹ nhàng tưng tửng lo theo một kiểu khác, hình như thế.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-4b058863fa416887490c88c06e6f0f7a

03.04.2014, Tuần thứ 23 – Thái Lan.

Vậy là con đã được đi máy bay rồi nhé, hơn đứt bố mẹ ngày xưa. Đã thế lại còn xuất ngoại không cần hộ chiếu luôn. Bố tranh thủ đưa mẹ đi chơi và mua đồ cho con (tất nhiên là nguyên đai nguyên kiện để sau tháng thứ 7 bố mới lôi ra giặt giũ một mẻ).

Đây là giai đoạn mẹ con đỡ mệt hơn những tháng đầu và cũng là lúc mẹ con… ăn khỏe dần.

Cơ bản là mọi lúc mọi nơi. Kể cả khi đang bay.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-2d273ed4ba6f6209f8f309be182a4018

Mẹ của con đấy con gái, vẫn nhỏ nhắn ngây ngô giữa dòng người như những ngày đầu bố gặp mẹ, hay đúng hơn là “tìm thấy” mẹ.

Mọi người cứ bảo trông mẹ khác, rồi thì “xấu xấu như bầu con trai” blah blah… Bố chỉ mỉm cười. Thật tiếc vì họ không thấy được lúc mẹ vất vả trở mình mỗi sáng sớm, cắn răng chịu những lúc lưng như gãy làm đôi còn chân thì sưng tấy. Họ cũng không thấy những vết rạn ngày một nhiều như nít chặt đám dây chun trên đùi hay bụng của mẹ. Họ chỉ thấy một cái bụng lớn dần trên dáng đi lặc lè mà không biết được vẻ mặt rạng rỡ của mẹ mỗi khi con cựa quậy hưởng ứng, rằng con gái của mẹ vẫn đang trưởng thành từng ngày, từng giờ…

Bố chẳng biết nịnh đâu ngoài ngắm nhìn mẹ rồi viết lại một phần nghìn trong số đó. Nhưng nếu có gì đó gọi là ĐẸP thì đó là mẹ con lúc này, trước kia và cả mãi về sau.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-a04965e9be20a8744fc61e9420ffca11

15.04.2014, Tuần thứ 24 – Chuyện buổi tối.

Buổi tối của hai vợ chồng ít hơn những buổi lê la hàng quán hay rong ruổi hóng mát trên phố như hồi mới cưới. Bố làm việc nhà quen như đánh răng rửa mặt mỗi sáng, từ giặt giũ, phơi phóng, rửa chén bát, gọt hoa quả, đổ rác, cọ sàn, pha sữa, bóp chân… (tranh thủ đoạn này PR trá hình), chỉ mong mẹ đỡ đau với con gái trộm vía ngoan ngoãn trong bụng mẹ là mừng.

Tháng thứ 6, con còn bé xíu mà đã đạp mẹ bùm bụp rồi. Điệu này chưa ra đã biết đứa nào về sau làm trùm trong nhà rồi, chỉ có mình bố nó là bét thôi. Hẳn vậy!

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-0c3d7051e11d5291006083bed50c253d

Con lớn từng ngày, mẹ cảm nhận được hết. Cùng với đó là những cơn đau lưng, nhức khớp chân tay khiến mẹ khó ngủ.

Mẹ lại cuộn tròn trong ổ, xem cố phim cho cơn buồn ngủ kéo đến rồi mệt nhoài thiếp đi. Đêm nào cũng vậy. Bố lặng lẽ kéo chăn, tắt màn hình cho mẹ.

Rồi bố cũng khò.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-62cde95b514d8f6285b3cdd022291692 (1)

26.04.2014, Tuần thứ 26 – Chuyến công tác xa nhà.

Dịp nghỉ lễ, khi nhiều gia đình đi du lịch thì cũng là lúc bố bận rộn. Còn mẹ thì bắt đầu vào giai đoạn khó khăn và cần nhiều sự cố gắng nhất. Dù mẹ không thể đi cùng bố như trước nhưng mẹ vẫn là người chuẩn bị và lo lắng cho bố đầy đủ trước mỗi chuyến đi. Lần này là 10 ngày cơ đấy!

Con gái ở nhà trộm vía ngoan ngoãn cho mẹ khỏe mạnh để bố yên tâm nhé. Yêu hai mẹ con!

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-76da2a5a96abb1f79a1216189d04f9ea

07.05.2014, Tuần thứ 27 + 4 ngày – Bài luận văn.

Với đà học này cộng thêm chút cố gắng và may mắn có thể mẹ con sẽ học tiếp tiến sĩ. Nhưng bố bảo mẹ làm tiến sĩ rồi…hói đầu vì nguyên cứu các học thuyết thì không đẹp cho lắm, trông sẽ già hơn cả bố nữa, chỉ nên dừng ở thạc sĩ thôi.

Giai đoạn này mẹ phải lo lắng nhiều thứ, từ chuyện sức khỏe, phát triển bên trong của con, chuyện cơ quan, chuyện hoàn thành khóa luận cao học ở trường v.v… Để dành sức cho con nên mẹ đã quyết định hoãn bảo vệ năm nay vì cũng gần ngày con ra đời. Dù vậy mẹ vẫn phải hoàn thành nội dung luận văn để nộp bảo lưu.

Con trộm vía vẫn khỏe và “chịu khó” đạp mạnh lắm rồi. Mẹ vẫn chưa khỏi hẳn đợt viêm xoang, bác sĩ kê thuốc, nhắc uống thêm nhiều nước rồi khám lại.

Chỉ mong hai mẹ con khỏe mạnh

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-2d47cf26ec815dee2f131adf63bcfa47

12.05.2014, Tuần thứ 28

Con lớn gần như mỗi ngày, cùng với đó là những bước di chuyển ngày một khó nhọc của mẹ. Các vết rạn cũng có nhưng việc bôi dầu từ sớm có vẻ hiệu quả rõ rệt: Da dẻ vẫn căng mịn mềm mại chứ không quá khô cứng (chả bù với làn da của bố…).

Con cũng thích lắng nghe nhiều hơn như giọng mẹ, giọng bố cơ mà phải nịnh nọt thì mới chịu. Nhạc cũng tùy hứng tùy loại nhưng cứ xập xình bay lắc là…hưởng ứng. Con có vẻ trộm vía ham vui từ trong bụng mẹ.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-c85a2598ab41818945c3f29a7ab02bc3

15.05.2014, Tuần thứ 28 + 4 ngày – V.I.P Home Massage.

Vấn đề lớn với mẹ đợt này: Chứng phù chân. Nếu bỏ qua sự mệt mỏi tê nhức và khó nhọc trong việc đi lại của mẹ thì nó khá là…thú vị và ngộ nghĩnh. Dáng đi kiểu chim cánh cụt kết hợp lật đật khiến bố luôn bật cười mỗi khi đi sau mẹ con (haha).

Và bố đã quyết định mở tiệm massage tại gia cho mẹ. Mặc dù tay nghề không được như mấy bạn bên Bangkok nhưng cũng khiến mẹ đỡ được phần nào (lại còn phục vụ nước dừa nữa chứ!).

Cơ mà… về sau mày nhớ đấm lưng bóp vai bù cho bố nhớ!

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-6fa1e86211cce4e1432f598bb6d48531

24.05.2014, Tuần thứ 30.

Đây là bức ảnh đầu tiên trong cuốn nhật ký này bố để nguyên màu sắc. Vì đơn giản đó là màu của Nắng!

Năm con sinh Hà Nội chuyển mình thật nóng bỏng, đến nỗi chỉ mới những ngày đầu hè mà tiền điện đã hứa hẹn tăng vùn vụt rồi. Mẹ con lại mệt mỏi khó khăn như khoảng thời gian đầu mới mang bầu. Bố vẫn cố gắng duy trì đều đặn công việc để chăm lo cho hai mẹ con.

Ngày hôm nay bố mẹ tranh thủ đi pose hình ngoài trời cho thay đổi không khí, có cả bà ngoại và cậu An hộ tống, còn chú Fox là người chụp bức hình này đấy – khi hoàng hôn vừa buông xuống.

Chẳng biết thời gian là nhanh hay lâu, dài hay ngắn, dù chắc chắn sẽ còn bỡ ngỡ và mất nhiều thời gian để làm quen với nhiệm vụ mới nhưng cả bố và mẹ con đều rất háo hức chờ đợi một ngày được ôm con vào lòng. Con cứ trộm vía khỏe mạnh đủ ngày đủ tháng rồi bố con mình gặp nhau sau nhé.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-6d0aa68a8ccab921d5ea8d7a6630bd3e

01.06.2014, Hết tuần 30 – Ngày quốc tế “lao động”

Thêm một ngày cuối tuần đẹp trời còn bố thì được nghỉ làm, mẹ và bố quyết định tổng vệ sinh dọn dẹp nhà cửa, đập hộp và giặt giũ đống quần áo phụ kiện hầm bà lằng của con mà mẹ cất công tha lôi, order bấy lâu.

Trời nắng đẹp nên phơi đồ rất sướng. Mỗi tội bố nhận ra một điều đó là công cuộc phơi lại cực mất thời gian. Vì đồ của con cái gì cũng nhỏ tí xíu, mong manh, từng cặp từng đôi đủ màu mè hoa lá. Bố lóng ngóng mãi mới xong, cơ mà trông cũng thích mắt lắm.

Ba tháng cuối của mẹ là sự lặp lại ở mức độ khó khăn hơn giai đoạn đầu. Con trộm vía lớn nhanh, bụng mẹ ngày một nặng, lưng rất mỏi nên cũng chẳng ngồi được lâu. Đèo mẹ ngồi sau xe, bụng mẹ chạm sát lưng bố, thi thoảng con lại ngọ nguậy rồi đạp cả vào bố, ra điều: “Ông đi cẩn thận đấy nhá, trong này chật chội cũng hơi khó chịu phết”…

Các bà thì đang bàn nhau kế hoạch sinh, mẹ con nửa háo hức nửa hồi hộp, bố thì vẫn mông lung thi thoảng mơ thấy con, có vẻ thấy hớn lắm. Thời gian dường như nhanh dần…

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-98a3cf30f6996e1b6d85bacf3818feef

03.06.2014, Tuần thứ 31.

Giai đoạn khó khăn vẫn tiếp diễn. Mặc dù các xét nghiệm hay chỉ số của hai mẹ con đều ổn định nhưng dấu hiệu bên ngoài vẫn khá vất vả. Mẹ con tăng gần 12kg so với trước khi bầu. Bàn chân múp míp tùy theo tư thế chèn của con (bố trông rất ngộ nhưng có vẻ mẹ con không thấy thế…).

Tuần này bố mẹ bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn về bệnh viện, hồ sơ sinh. Trời nắng nóng khiến cả nhà đều mệt. Con lớn hơi chậm chút xíu nhưng trộm vía vẫn xoay, gồng khỏe lắm, bố động viên mẹ chịu khó ăn nhiều và tẩm bổ hơn.

Cả nhà cùng cố gắng, còn khoảng 2 tháng nữa thôi.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-02bd0dd0583d1acbe5b53a7ad08a5ce3

05.06.2014, Tuần 31, ngày thứ 5 – Bệnh viện C!

Mẹ xin nghỉ ở cơ quan để bố đưa đến bệnh viện làm các xét nghiệm cơ bản cùng hồ sơ sinh cho con. Đông kinh khủng! Người kín dọc các dãy hành lang, ngoài sân hay trong phòng với đủ mọi sắc thái, biểu cảm, bụng to hay bụng nhỏ. Ai cũng hớt hải và mệt nhoài. Để làm xét nghiệm máu sáng nay, hai mẹ con cùng không được ăn sáng. Đến 11h thì hoàn thành công việc nhưng mẹ con gần như sắp ngất (và cả nhiều mẹ khác nữa). Thật sự vất vả.

Bố ngồi đó chờ, lặng lẽ quan sát. Có những nụ cười và cả những giọt nước mắt lăn trên má, không rõ vì điều gì. Nhưng thấm thía nhiều điều. Về cơ bản, sinh được con quá đỗi thiêng liêng, may mắn và tuyệt vời!

Giờ thì ổn rồi. Con cứ trộm vía lớn đều và khỏe mạnh trong đó, việc còn lại cứ để bố mẹ lo nhé.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-d0263ce013486d51fa86afa22b4650b4

10.06.2014, Tuần thứ 32. Phòng siêu âm.

Các bà bảo, ngày xưa chúng tao làm gì được như bây giờ: nào sữa ngoại, nào ăn kiểu Nhật kiểu Pháp, rồi thì cả siêu âm. Sinh nở hay chăm sóc đa phần là kinh nghiệm của các cụ, là bản năng và cả…thiên nhiên. Ngày nay, nói thật là siêu âm nhiều cũng không tốt mà không đi lại cũng không yên tâm. Cơ mà các tuần quan trọng thì bố mẹ vẫn lọc cọc đi đều, dù nắng hay mưa, đông hay vắng.

Nhìn ảnh mới thấy nhanh, mới đó tuần 22 mẹ vẫn còn gọn gàng lắm thế mà vèo cái đã tuần 32 rồi đấy, hai mẹ con đã gần bằng cân của bố. Bác sĩ bảo mọi chỉ số vẫn bình thường, con chỉ “bị” hơi bé một xíu xịu xìu xiu thôi, dặn mẹ không cần uống nhiều đồ ngọt, ăn nhiều đạm lên tí là được, với cả bổ sung thêm sữa.

Những tháng cuối cùng, bố và cả nhà phải chịu khó động viên mẹ để mẹ đỡ căng thẳng lo lắng đấy.

Mọi người cứ nhìn ảnh của con trong bụng mẹ rồi bảo trông giống bố. Bố thì…chẳng biết thế nào, nhưng mà con cứ trộm vía xinh xắn trắng trẻo là được.

Tháng 6 sắp qua được một nửa. Và bố tưng tửng là thế nhưng cũng bắt đầu biết hồi hộp…

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-00e36837edaea6c76cf29c4a4debf846

18.06.2014, Tuần thứ 33. Mama insomnia!

Thời tiết dễ chịu cũng là lúc bố…dễ ngủ. Còn mẹ thì, con biết đấy, vẫn đầy trăn trở về cuộc đời thành ra đêm trắng. …Bố đùa thôi!

Càng những tháng cuối, con trộm vía vẫn lớn đều khiến không gian bên trong dường như càng chật chội. Con khó cử động, rồi ngọ nguậy, chèn vào mẹ nên mẹ càng khó ngủ.

Mẹ bảo, cứ đà này sau này con ra đời chắc bố phải di cư ra sofa để không ảnh hưởng tới hai mẹ con. Bố thì thấy bảo, cho con nghe nhạc từ trong bụng là nó sẽ quen với những giai điệu ấy và thích thú lắm.

Nhỡ con gái lại mê tiếng ngáy du dương của bố nó. Biết đâu đấy.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-9737dc2c4036c8500efd21861eaa516f

21.06.2014, 33 tuần 5 ngày. Week-end.

Vèo một cái đã gần hết tháng 6, giai đoạn trực chiến đã cận kề. Bố mẹ đón nhận nhiều thông tin tốt. Bố kí thêm được hợp đồng chụp để gánh bớt nỗi lo tài chính. Chân tay mẹ đỡ phù hẳn, đi lại cũng thoải mái hơn. Lần siêu âm gần nhất con gái đã xấp xỉ 2,1kg, không quá to nhưng thực đơn và chế độ ăn uống của mẹ đã có tác dụng.

Ngày cuối tuần, bố mẹ lại tranh thủ dọn dẹp, sắp xếp đồ của con. Mẹ giặt nốt số quần áo còn lại, cùng cơ man chăn, tã, bikini, gấu bông. Bố thì đang loay hoay lắp ráp cái xe đẩy đợt trước “cắp nách” từ Bangkok về.

Vậy là mùa World Cup năm nay mẹ con thành khán giả bất đắc dĩ rồi.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-e5976c6bd44e3e3a7a96e789061edea1

01.07.2014, Tuần thứ 35. Happy B’day!

Chuyến công tác dài hơn dự định, thật may là bố vẫn về kịp để tổ chức sinh nhật cho mẹ con.

Mẹ bảo mọi năm cứ đến ngày sinh nhật là trời nắng tưng bừng, chỉ duy có năm nay trời lại mưa tầm tã. Bố thì đoán chắc vì bao nhiêu nắng vào hết trong bụng mẹ rồi còn đâu (^^). Một ngày đơn giản như mọi ngày, vẫn những quán quen bên gia đình và bạn bè thân thiết, những món quà ý nghĩa, những lời chúc tốt đẹp. Năm nay, con chính là món quà lớn nhất mà mẹ hằng mong đợi.

Bố con ta cùng chúc mừng sinh nhật mẹ nào!

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-b9b52434bb3ddfda78f08813876c8768

07.07.2014, Tuần thứ 36. It’s July.

Tháng 7 về. Bố cũng trở về sau chuyến đi xa nhà. Vậy là bố sắp hoàn thành công việc của tháng để sẵn sàng “trực chiến” cùng hai mẹ con. Bụng của mẹ to lên trông thấy, con cũng gồ ghề không yên, cả nhà tất tất bật bật. Sẽ là một tháng đáng nhớ nhất của gia đình mình trong năm nay đây. Hai mẹ con ráng lên nhé.

Nắng chiều rực rỡ quá!

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-95c49c537a88ed535d7255f074cf3563

09.07.2014, 36 tuần 2 ngày. False alarm!

Kết thúc buổi tập cầu lông buổi tối, bố tá hỏa thấy cuộc gọi nhỡ của mẹ. Gọi lại thì: “Báo động nhầm!”. Mẹ có cơn đau, cứ tưởng là con đòi ra, sau một hồi nhờ bác sĩ tư vấn và theo dõi thì mọi thứ vẫn bình thường. Làm bố cứ tưởng…

Kiểu này từ giờ bố phải lăm lăm điện thoại trong tay mất thôi.

Con trộm vía vẫn tăng cân và mẹ cũng đỡ lo hơn một tí. Nhưng giờ thì mẹ gần như mất ngủ hoàn toàn. Mẹ vẫn cố gắng đi làm nốt một tuần nữa mới chịu nghỉ.

Mọi thứ cũng đã sẵn sàng.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-9012e992237208a105c5ba8647acb563

12.07.2014, Tuần thứ 37.

Thêm một cuối tuần thảnh thơi bố không phải đi làm. Trời mát dịu sau cơn mưa rào từ sáng sớm. Tinh thần mẹ có vẻ khá hơn sau hai đêm ngủ đủ giấc (dù bố vẫn ngáy to như thường lệ).

Con đã được 2 cân rưỡi, trộm vía vẫn đạp khỏe khi đêm về và thường tỏ vẻ hào hứng bên trong mỗi khi mẹ mắng bố một điều gì đó. Đúng là đồ…con gái!

Bụng mẹ nặng trĩu như…sắp rụng, dù vậy bác sĩ bảo yên tâm còn lâu con mới đòi ra. Ít nhiều bố cũng yên tâm cho chuyến đi tuần sau. Bố mẹ cũng bàn nhiều hơn về những chuyến đi của cả gia đình sau khi con ra đời. Bắt đầu bằng việc con sẽ có riêng một chiếc vali kéo màu hường để tự lập khi ra sân bay. Kiểu thế.

Tháng 7 năm nay dường như đẹp hơn những năm trước. Trong veo và dịu ngọt

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-67994d67a16e1cfc4988cd6febf7184e

15.07.2014, Tuần thứ 38.

Bố đưa mẹ lên cơ quan gửi đơn nghỉ thai sản. Con vừa hết tuần 37, còn cách ngày dự sinh gần 3 tuần nữa.

Bụng mẹ cũng khá to rồi đấy

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-c42e80b39706b4c4201d791fa583b934

22.07.2014. Tuần thứ 39.

Viện C. 16h30′. Vỡ ối, mở 2cm. Mẹ làm thủ tục nhập viện. Cả nhà nín thở và chờ đợi..

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-85f30274e9456698a6b979a954195b79

22.07.2014. Say hello to the World!

22h14′. Mẹ gọi điện ngắn gọn cho bố từ trong phòng cách ly: “Anh à, em đẻ rồi. Con khỏe mạnh. Cả nhà chờ ở cửa nhé.” Vậy là hành trình 6 tiếng trong bệnh viện và 9 tháng trong bụng mẹ đã kết thúc trọn vẹn. Mẹ con (và có lẽ tất cả phụ nữ trên thế giới này) bằng một sức lực phi thường, đã vượt cạn thành công.

Khoảnh khắc bố được đón con gái bé bỏng từ tay bác sĩ, rồi lại ngắm nhìn hai mẹ con bên cạnh nhau chính là giây phút hạnh phúc và may mắn nhất của bố. Cảm ơn con đã đến với bố mẹ trong cuộc đời này.

Chào mừng con đến với thế giới của chúng ta!

Bão đã tan. Đó là một ngày cuối tháng 7 ngập tràn Nắng.

Rực rỡ.

_Tan_ch_y__v_i__Nh_t_k_-7d3648781c32d8e44b03c913b76d7c32

Giây phút bình yên của con. (…và cũng là của cả nhà ^^)

Mặc dù “đích thân” bố đón tay con nhưng con trộm vía vẫn giống mẹ về khoản khó chiều, thậm chí có phần lợi hại hơn. Bé hạt tiêu nhất phòng nhưng tiếng khóc thì chả ai bằng. Mỗi lần như thế bố lại cuống cuồng tìm hiểu nguyên nhân. Khi thì con đói, lúc con giật mình và thi thoảng lại ị ra vài phát làm quà. Vui lắm. Bao nhiêu lời chúc, cuộc gọi, tin nhắn của mọi người, bố chỉ kịp ghi nhận chứ chưa thể cảm ơn hết vì xoay quanh con. Mẹ đẻ thường, trơn tru ngoài dự kiến nên chỉ sau 2 ngày hai mẹ con đều đã được về nhà. Ông bà nội ngoại, chú và cậu đều có mặt để chào mừng con. Mong cho con an nhiên mạnh khỏe, hay ăn chóng lớn.

Bố chính thức bị chiếm giường và tự nguyện chuyển địa bàn ra ngoài sofa.

Yêu con!

sưu tầm – Facebook Pag Chun

Trải nghiệm khách hàng

Bài viết liên quan